Vũ Luyện Điên Phong

Chương 1146: Vũ Luyện Điên Phong


trước sau

Chương 1146: Chuyện mừng bất ngờ.

- Phải, chẳng qua Vũ Y đã thoát ly gia tộc, hiện tại đi theo cạnh Dương sư huynh. Vũ Y nhẹ nhàng đáp.
- Được, đi theo Dương hiền điệt, nhất định có tiền đồ hơn so với Hải Khắc gia tộc, ánh mắt tiểu nha đầu không kém, cố gắng thêm nữa, tốt nhất có thể trói buộc thân tâm của Dương hiền điệt.
Lão già này, đúng là già không nên nết mà! Dương Khai thầm oán.
Vũ Y mặt nhỏ đỏ lên, mím môi nói: - Vũ Y kém cỏi, chỉ sợ không xứng với Dương sư huynh.
Nàng thật không phải coi thường mình, sau khi thấy được bản lĩnh của Dương Khai, nàng quả thật cảm thấy người xứng đôi với Dương Khai thật là quá ít, dù sao bản thân nàng nhất định không được. Hơn nữa, hiện tại nàng không có nhiều ý tưởng về chuyện nam nữ, Tiền Thông thuận miệng nói, nàng cũng chỉ thuận thế đáp mà thôi.
- Vị này là... Tiền Thông lại chuyển sang nhìn Dương Viêm. Có thể đi theo Vũ Y đến đây, khẳng định địa vị không thấp với Dương Khai, Tiền Thông cũng không dám sơ sẩy.
- Đây là sư muội của vãn bối. Dương Khai không chờ Dương Viêm lên tiếng, chủ động giới thiệu.
Vũ Y cùng Dương Viêm đều kinh ngạc nhìn hắn.
- Ồ, thì ra là sư muội của hiền điệt, không tệ không tệ.
- Muội ấy còn là luyện khí sư Thánh cấp. Dương Khai cố ý bổ sung thêm.


Ánh mắt Tiền Thông sáng lên, tựa như rất mừng rỡ, cười ha ha: - Tuổi còn nhỏ đã là luyện khí sư Thánh cấp, xem ra ngày sau sư muội của hiền điệt cũng sẽ có thành tựu không kém.
- Đương nhiên đương nhiên, sư muội rất lợi hại. Dương Khai vội gật đầu không ngừng.
- Lão phu vốn tưởng rằng những đệ tử trong tông môn đã rất không kém, hôm nay gặp hai sư huynh muội các người, mới biết đệ tử trong tông môn thật không ra gì. Đáng tiếc, nếu hai sư huynh muội hiền điệt có thể gia nhập Ảnh Nguyệt Điện ta thì tốt rồi.
- Ngày sau nếu chúng tôi muốn gia nhập thế lực nào, nhất định sẽ chọn Ảnh Nguyệt Điện đầu tiên.
Tiền Thông cười to, gật đầu vừa lòng: - Như vậy, lão phu chờ đợi hồi âm của hiền điệt!
Thấy Dương Khai không có ý mời mình vào làm khách, Tiền Thông cũng không dài dòng nữa, nói rồi liền cáo từ Dương Khai, xoay người bước đi.
Đi chưa được bao xa, bỗng nhiên vòng ngược trờ lại.
- Tiền trưởng lão còn có gì căn dặn? Dương Khai khó hiểu nhìn hắn.
Tiền Thông nói: - Hiền điệt có muốn đi tham dự hội đấu giá Tụ Bảo Lâu?
- Hội đấu giá? Dương Khai nhíu mày, hắn chưa từng tham dự hội đấu giá như thế, cũng không có hứng thú gì với chuyện này. Hiện tại hắn muốn làm nhất là bế quan nghiên cứu Thế, vừa muốn từ chối, lại thấy Vũ Y cùng Dương Viêm đều tràn đầy mong chờ, lời tới miệng liền thay đổi: - Khi nào sẽ có hội đấu giá?

Tiền Thông mở nhẫn không gian lấy ra một tấm thiệp mời ánh ràng rực rỡ, đưa cho Dương Khai, nói: - Thời gian địa điểm đều có ghi trên đó, nếu như hiền điệt có thời gian thì đi xem thử, dù cho đồ ở đó không lọt mắt, đến góp náo nhiệt cũng hay. Đương nhiên, nếu hiền điệt có thứ tốt, cũng có thể lấy ra bán, đồ bán trên hội đấu giá sẽ có giá cao hơn bình thường rất nhiều.
Dương Khai nhận lấy thiệp mời cũng không xem kỹ, trực tiếp đưa cho Vũ Y, nói: - Có thời gian, chúng ta sẽ đi xem thử.
- Được, đến lúc đó lão phu cũng sẽ đi, hiền điệt có thể báo tên của lão phu. Tiền Thông nói xong, thế mời đi lần nữa.
Chờ hắn đi xa, Dương Khai mới nhìn xung quanh, phát hiện người Hải Khắc gia tộc đã sớm biến mất, không biết ở đâu, nhưng mà nhất định Vũ Y sẽ không làm khó bọn họ.
- Dương Khai, làm gì cậu phải nói tôi là sư muội của cậu chứ? Dương Viêm khó hiểu nhìn Dương Khai.
- Vào rồi nói. Dương Khai vẫy gọi nàng, có vẻ thần bí.
Ngoài hang động, Dư Phong cùng các đệ tử Hải Khắc gia tộc tràn đầy sùng bái nhìn Dương Khai, tôn hắn như người trời.
Có thể trọng thương hai Phản Hư Cảnh, cho dù là mượn uy lực đại trận, nhưng không phải người nào cũng có thể làm được. Vừa rồi quá đông người, mọi người đều biểu hiện rất bình thản, mãi đến giờ mới biểu lộ ra chấn động cùng sùng bái.
- Đều đi tu luyện.
Dương Khai phất tay với bọn họ, dẫn Vũ Y cùng Dương Viêm vào nhà đá của mình. Đóng cửa đá lại, mới bảo các nàng ngồi xuống.

Thấy Dương Khai trịnh trọng như thế, Vũ Y cùng Dương Viêm cũng không khỏi nghiêm mặt, biết hắn có chuyện trọng yếu muốn nói, không thì tuyệt đối sẽ không như thế này.
- Các người có kỳ quái không, tại sao Tiền Thông kia tốt với ta như thế? Dương Khai hỏi điều khó hiểu trong lòng các nàng.
- Có. Vũ Y gật đầu.
- Hắn tốt với ta là có nguyên nhân.
Dương Khai chuyển mắt nhìn Dương Viêm. - Bởi vì cô!
Vũ Y như có ý tưởng, nói: - Bởi vì trận pháp của Dương Viêm?
Dương Khai lắc đầu: - Bởi vì Dương Viêm biết luyện chế bí bảo Hư cấp!
- Cái gì? Vũ Y cả kinh thất sắc, nàng đến nơi này, Dương Viêm cũng không có luyện chế bí bảo, vẫn luôn bố trí trận pháp, cho nên nàng cũng không biết Dương Viêm còn có bản lĩnh này. Bây giờ bị Dương Khai nói ra, nàng lập tức hiểu được vì sao Tiền Thông lại có thái độ như thế đối vớ Dương Khai.
- Tuy nhiên dù Tiền Thông biết đằng sau ta có luyện khí sư Hư cấp, nhưng lại không biết người đó chính là Dương Viêm, có thể hắn nghĩ rằng, người đó là sư phụ của ta! Dương Khai nói ra suy đoán của mình.
- Muội hiểu rồi, hắn tốt với huynh, chính là muốn kết giao với người mà hắn tưởng tượng ra. Vũ Y gật đầu.


- Không sai, trước kia tôi không biết luyện khí sư lợi hại nhất U Ám Tinh chỉ mới Hư cấp hạ phẩm, nếu như biết, tôi đã không bán đi các bí bảo đó. Hiện tại biết được đã trễ, cũng may Tiền Thông cũng không dám đắc tội luyện khí sư cấp bậc này, chỉ có thể lôi kéo, cho nên chúng ta sẽ không có nguy hiểm. Dương Khai nhìn Dương Viêm thật sau, trầm giọng nói:
- Sau này cô không thể giống như trước kia, tuyên dương mình là luyện khí sư Hư cấp ở khắp nơi, thực lực của cô quá thấp, một khi bị người ta phát hiện, khẳng định sẽ bị bắt đi!
Dương Viêm bĩu môi: - Dù cho tôi đi tuyên dương, cũng không có ai tin mà.
Mấy ngày trước nàng ở luyện khí các Thiên Vận Thành giúp người ta luyện khí, cũng nói rõ cấp bậc luyện khí sư của mình, đáng tiếc không ai chịu tin nàng, càng không ai chịu cầm vật liệu Hư cấp cho nàng luyện khí.
- Mặc kệ thế nào, dù sao cũng không được nói như vậy nữa, bằng không, chúng ta sẽ gặp tai ương ngập đầu. Dương Khai lại nặng giọng hơn.
- Nhớ chưa?
- Nhớ rồi! Dương Viêm gật đầu.
Dương Khai bất đắc dĩ hắn phát hiện mình và Dương Viêm hoàn toàn là hai loại người. Hắn ước gì người khác không biết cấp bậc luyện đan sư của mình, càng đánh giá thấp mình càng tốt. Nhưng mà Dương Viêm lại tuyên dương khắp nơi, vậy mà lại không gặp chuyện gì, thế đạo này đúng là cổ quái mà.
- Khó trách huynh cố ý nói với Tiền Thông, Dương Viêm là luyện khí sư Thánh cấp, lại nói nàng là sư muội của huynh, thì ra vậy. Vũ Y tâm tư linh hoạt, thoáng cái liền đoán được dụng ý của Dương Khai.
- Không sai, Tiền Thông vào trước là chủ, đã cho rằng sau lưng ta có sư phụ luyện khí sư Hư cấp, đã như vậy, có sư muội luyện khí sư Thánh cấp cũng là bình thường.




trước sau
TopTit chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để TopTit xử lý. Cảm ơn các bạn!